Make your own free website on Tripod.com

Người phụ-nữ VN trong cuộc chiến VN.

                                                      Tác-giả: Xuân-Lương

 Từ trước đến nay chúng ta thường ca ngợi ḷng dũng-cảm của các chiến-sĩ trong QLVNCH, chúng ta nói đến những gian-lao, nguy-hiểm của họ trong cuộc chiến bảo-vệ sự tự-do, sự sung-túc cho nhân-dân Miền Nam VN. Họ chiến-đấu gian-lao để cho đồng-bào của họ được hạnh-phúc, theo đúng câu phương-châm AN-CƯ TƯ-NGUY. Chúng ta thương-cảm  cho những hy-sinh của họ. Thương cảm cho tuổi trẻ của họ đă trôi theo thời-gian trên những chiến-trường đẫm máu; nhưng ít có ai nghĩ đến những sự hy-sinh, những sự chịu-đựng, những nỗi đớn-đau của người phụ-nữ VN trong cuộc chiến đó.

Mỗi khi các người con của những bà mẹ già, người chồng của những thiếu-phu đang xuân, người cha của những đứa trẻ thơ vô tội giă-từ người thân để ra trận, các bạn có biết bao nhiêu giọt lệ đă âm-thầm đổ xuống qua những nụ cười gượng gạo, qua những lời khích-lệ người đi !!!  Các bạn có biết những người phu-nữ VN ấy đă dấu nén nỗi buồn ly-biệt để không làm bận ḷng kẻ chinh-phu !!!  Rồi với những năm tháng dài đợi chờ,  người phụ-nữ VN theo dơi bước người đi, lo sợ cho chồng, cho con, cho cha gặp phải những hiểm-nguy ngoài chiến-tuyến. Họ nguyện cầu hằng đêm cho kẻ ở sa-trường gặp được nhiều may mắn, an-lành.       

Họ hồi-hộp theo dơi  t́nh-h́nh chiến-sự. Họ nơm-nớp lo-sợ khi nhận được điện-tín từ tiền-tuyến gời về. Họ không biết trong tờ giấy ấy sẽ báo cho họ biết điều ǵ? :  ‘‘thân-nhân của họ đă bị thương hoặc đă hy-sinh ngoài chiến-địa?’’  Dù thế nào đi chăng nữa, th́ tờ giấy ấy cũng mang đến hung-tin chứ không bao giờ là  hỷ-tín!!!

Họ cũng là con người, có t́nh-cảm, có những đ̣i-hỏi bức-xúc của độ xuân-th́.

Người đi xây dựng cơ-đồ,

Người(*) về trồng cỏ nấm mồ thanh-xuân. (NB)

Các bạn có nghĩ đến những nhung-nhớ của một bà mẹ hướng về đứa con yêu ngoài chiến-tuyến? Các bạn có nghĩ đến sự trằn-trọc, lo lắng của người chinh-phụ trong những đêm dài lạnh-lẽo nhớ đến kẻ chinh-phu? 

Người đi khoác áo phong-trần,

Người(*) về may áo liệm dần nhớ thương. (NB)

Các bạn có thương hại cho những trẻ thơ ngày ngày mong ngóng cha về để đưa bé đi chơi? 

 Trong cuộc sống, họ phải chống chọi với rất nhiều nghịch cảnh. Họ đă chống lại biết bao cám-dỗ để giữ vẹn ḷng chung-thủy với người đang chiến-đấu ở phương xa. Họ đă thay chồng nuôi con, những người đàn bà ấy đă thay chồng săn-sóc mẹ già với vẹn tṛn bổn-phận của một người dâu thảo.  

Ngọt bùi thiếp đă hiếu-nam,

Dạy con đèn sách, thiếp làm phụ-thân

(Chinh Phụ Ngâm)

Có đau thương nào bằng nỗi đau thương của những người mẹ trẻ quấn vội lên đầu những đứa con của ḿnh một mảnh khăn sô?  Có nỗi buồn  nào bằng cái buồn của một thiếu-phụ trẻ tuổi trên đầu đang quấn chiếc khăn tang?  Có xót-xa nào bằng nỗi xót-xa của cái cảnh lá vàng đang khóc lá xanh rơi?  Chúng ta đang nói đến những đau buồn, mất mát và hy-sinh của những người phụ-nữ Việt-nam trong cuộc chiến. Chiến cuộc tàn, những người c̣n may mắn đón nhận ngày trở về của người thân, lại phải chịu đựng những gian-truân khác, khi chồng con của họ, những người đă v́ dân chống lại bọn Cộng-sản độc-tài miền Bắc nay đă sa-cơ!!, đă bị bọn Cộng-sản tàn-ác trả thù một cách dă-man! Những người chiến-sĩ ấy đă bị chúng nhốt trong những trại tù cải-tạo khổ-sai. Những người thất-thế đă bị bắt-buộc làm việc nặng-nhọc, bị bỏ đói, bỏ khát trong suốt quăng đời tù-tội; nhiều khi họ c̣n bị đánh đập chết đi sống lại bởi những trận đ̣n thù . Người phụ-nữ Việt-nam lại phải tảo-tần, bương chải kiếm tiền nuôi bầy trẻ thơ nhỏ dại, và nuôi chồng trong chốn lao-tù! Đó là chúng ta chưa kể đến những vị nữ-quân-nhân trong QLVNCH, họ cũng đă cùng chung số-phận với những người đồng-đội nam-nhân của họ. Họ cũng bị bỏ đói khát, cũng phải lao-động khổ sai, họ cũng bị đọa-đày như những chiến-sĩ VNCH bị găy súng vào ngày 30 tháng tư uất-hận; ngày 30 tháng tư đen tối cho toàn dân-tộc Việt-nam. 

Ôi đau thương và đau thương cho người phụ-nữ Việt-nam trong cuộc chiến chống Cộng vừa qua!!  Họ đă âm-thầm hy-sinh quá nhiều cho cuộc chiến. Vậy mà những người phụ-nữ Việt-nam đó ít được người biết tới và nghĩ tới!  Tuy nhiên; những tổ-chức chuyên nghiên-cứu về phụ-nữ trên thế-giới ở ngoại-quốc đă nh́n thấy những đức-tính của người phụ-nữ Việt-nam như: Can-đảm, chịu-đựng, thủy-chung, hy-sinh, và nhiều tánh tốt khác nữa. Họ đă đánh-giá cao và tỏ ḷng tôn-kính đối với người phụ-nữ VN. Để chứng-minh điều đó, tôi xin ghi lại một nhận-xét về người Phụ-nữ Việt Nam của một kư-giả ngoại-quốc khi đề-cập đến người phụ-nữ Viêt-nam trong cuộc chiến vừa qua như sau:

“Họ là những người có sức chịu đựng trên mức tưởng tượng của con người. Ḷng thủy chung của họ đáng để cho chúng ta cúi đầu kính-phục!”

Và để kết-thúc bài nầy, tôi xin bổ-túc thêm vào phần nhận-xét của người kư-giả kia với nhận định riêng của ḿnh :  "Người phụ-nữ Việt Nam trong cuộc chiến Việt-Nam  đă quá cơ-cực, phải nói là muôn vàn cơ-cực!!!  Sự hy-sinh của họ cho Tổ-quốc Việt-nam thật là vô bờ-bến." 

Ôi cao-cả thay! Người đàn bà Việt nam trong thời chiến.!                 

Hồ Muối, Mùa Đông năm 2002.

Xuân-Lương.

 

                                                                                        Ghi-chú:  (*)                                

Người đi xây dựng cơ-đồ,

Chị về trồng cỏ nấm mồ thanh-xuân.

Người đi khoác áo phong-trần,

Chị về may áo liệm dần nhớ thương.

 (Thơ Nguyễn-Bính)